Thứ Sáu, 27 tháng 9, 2013

NSND Trung Kiên: Thành cá biệt công của học trò là quan trọng nhất.

Tôi không phủ nhận thời đại này không hiếm những giá trị ảo được tung hô

NSND Trung Kiên: Thành công của học trò là quan trọng nhất

Làm thế nào được, giờ là thời đại của truyền hình. Gần đây tôi có nghe nói danh hiệu NSND được thêm 2 triệu, nhưng quyết định đó đã ban hành 6 tháng nay, đã ai cầm được đồng nào? Nhưng nghệ sĩ không ai nhìn chằm chằm vào cái đó mà sống, họ chỉ cần cái lâu dài hơn để làm việc.

Thị trường âm nhạc giờ như thế, không có gì phải ngại cả. Thực tại thì ở trường này có rất ít người ra đi, chả hạn trong khoa Thanh nhạc mới có anh Trọng Tấn là người trước tiên. Lý do cũng từng được nói ra, nhưng cũng có làm được gì đâu. Thầy và trò ở học viện này có mối quan hệ khác lắm, nếu không có sự gắn bó giữa thầy với trò thì không bao giờ thành công được.

Còn như âm nhạc bác học thì có phải ai cũng biết hình như. Mà truyền hình phải có lăng xê, quảng cáo lại cần những người có tiền, mà nhà giàu lại không thèm làm thứ âm nhạc bác học.

Tình thầy trò đầy nước mắt   PV:   Trình độ thưởng thức âm nhạc của người Việt dậm chân tại chỗ đã lâu, theo ông tại sao?   NSND kiên trinh:  Báo chí cũng nói chỉ để biết vậy chứ giải quyết điều này không hề đơn giản.

Hằng Nga    (thực hiện). Cái tình đó không có nhiều ở các mái trường khác đâu. Câu chuyện của Trọng Tấn cũng chỉ là một câu chuyện nhỏ trong làng âm nhạc hiện thời. Khó khăn chồng chất khó khăn. Ngoài danh hiệu NSND (cùi năm 2001), ông còn sở hữu học vị giáo sư và có Thời gian trên cương vị Thứ trưởng Bộ Văn hóa - thông báo (nay là Bộ Văn hóa - Thể thao & Du lịch) từ năm 1992- 2001.

Được giải tụ hợp về mời thầy cô đi ăn, hoặc về quê mang cho thầy quả đu đủ, xách lên bao gạo, bó rau muống, thế là vui lắm rồi… Đó là những nghĩa tình mà tôi cho là những trường khác chưa chắc đã bằng được trường nghệ thuật như vậy. Đặt nặng vấn đề tiền như vậy thì đừng mong sẽ làm được âm nhạc tử tế.

Giải thưởng ở nước ngoài có cho tiền đâu, họ thường quy ra thành học bổng. Chúng tôi, nếu không yêu nghề sao dạy được học trò.

Tôi không giàu nhưng cũng không đến mức chết đói nên cả thầy và trò phải cùng hiệp sức với nhau.

Thi hát em nào cũng tài năng, cũng là ngôi sao… nhưng rốt cuộc thì có sao nào đâu, điểm đi điểm lại toàn là giọng cũ. Nếu tính nết thế thì các em lấy tiền đâu trả. PV:    thiên tài đích thực mà không được biết đến, ông thấy thế nào?   NSND kiên trung:  Tôi khẳng định hào kiệt chính là năng khiếu cộng với cần lao và lao động.

Sau khi nghỉ hưu, ông tụ hợp và dành hết tâm huyết cho vai trò giảng viên thanh nhạc Nhạc viện Hà Nội, là người thầy của nhiều ca sĩ nức tiếng hiện như NSND Lê Dung, Phương Nga, Bích Thủy, Đăng Dương, Trọng Tấn. Chuyện lương hướng cũng khổ lắm nhưng nếu đi sâu vào sẽ phải rơi nước mắt cái tình nghĩa của thầy trò ở đây. PV:   Nghĩa là nhạc viện vô kế khả thi, thưa ông?   NSND Trung Kiên:  giờ nhà trường đang muốn làm festival để các sinh viên có nơi biểu diễn, biểu đạt được khả năng của mình.

Để giải quyết tận gốc phụ thuộc vào rất nhiều vấn đề, từ định hướng đến giáo dục rồi chính sách… Mà từ chính sách đến thực hiện thì còn xa vời lắm. Cô ấy không bao giờ đòi tiền, chỉ đề nghị các em phải học cho ra hồn. Cho nên không phải cứ cố là được. Hằng ngày gặp nhau, khuyên bảo, viện trợ lẫn nhau, trò có thể san sớt với thầy về chuyện yêu đương. Nhưng nom một cách trung thực, cương trực đó chỉ là số ít, còn đa số vì chán, vì buồn mà họ im lặng và chờ… sự đổi thay.

Về sau các em kết luận rằng, ai lấy chồng mà không hỏi thầy Kiên đều “chết” cả.

Năm ngoái khoa Piano mới tổ chức được Concours piano nhờ có tài trợ nhưng năm nay thì thôi rồi vì họ làm ăn thua lỗ. PV:    Xin cảm ơn nghệ sĩ!  Nghệ sĩ kiên trung sinh năm 1939.

Nhà báo phải đi sâu vào đời sống, khu vực đào tạo mới hiểu hết được. Một năm được bao nhiêu tiền đem đi đào tạo hết sạch. Ông có thấy điều đó quá nghịch lý không?   NSND kiên trung:  Một số sinh viên đạt giải piano hay violon vẫn liên tục được giới thiệu đến công chúng nhưng giờ không mấy ai nghe “thứ” nhạc hàn lâm này nên mọi người không biết đấy thôi. Tôi là giáo sư, dạy ở đây chỉ được 60 nghìn một giờ, tính toàn lỗ thôi.

Riêng với học trò nghệ thuật, các thầy cô ngoài việc luôn chỉ bảo rất tận tụy còn là những người bạn của chính học trò. Kêu mãi cũng chán nên đành thôi. Tôi thấy buồn cười là vì sao truyền thông lại cứ quan tâm đến việc đấy, mà không nghĩ rằng, nhạc viện còn có nhiều vấn đề cần được tương trợ, quan tâm hơn. PV:    Ông có thể san sớt về sự đặc biệt của “tình thầy trò” được không ạ?   NSND kiên trinh:  Không yêu nghề sao khuyên bảo học trò được? Ví như hôm nay đã là ngày học đâu nhưng học sinh đến rồi, các thầy vẫn sẵn sàng dạy.

6, 7 tuổi mà bảo nhân tài là sao? thảy mọi người hiện thời, đặc biệt là truyền thông quá thừa những lời khen khiến cho con người ta nhiều khi không còn biết giá trị thực. Lớp tôi dạy nhiều em mắc sai lầm về chuyện yêu đương, tôi cũng phải dạy dỗ.

Nhưng tiền ở đâu ra? Tôi nghe giải thưởng của cậu bé đạt vô địch "Giọng hát Việt nhí" mà buồn lòng. Người trước hết bỏ cuộc   PV:   Thời gian này nhiều người nhắc đến  c  huyện bỏ nhạc viện của Trọng Tấn? Điều đó có khiến ông thấy buồn lòng?   NSND kiên trinh:  giờ là thời của thị trường, ở lại trường hay ra xã hội hát tự do như anh Tấn cũng tốt, miễn đừng làm gì bậy bạ.

Vợ tôi cũng dạy mấy em đi thi nước ngoài suốt mà có được xu nào đâu. Thực thụ, với chúng tôi, thành công của trò mới là điều quan trọng nhất, chứ không phải chuyện tiền bạc. NSND Trung Kiên   PV:   Nhạc viện là môi trường đào tạo tốt nhất nhưng người được công chúng biết đến lại không nhiều.

Ai cũng chỉ muốn được tài trợ giống truyền hình Thực tế gì đó. Nó không giống như một thầy lên giảng cho cả trăm trò như trên giảng đường mà là một thầy một trò thương yêu, đùm bọc lẫn nhau, tình nghĩa khác lắm nên dù có khổ chúng tôi vẫn cầm vượt qua. Chỉ với một cuộc thi nhỏ cho vui mà cậu ấy được những hơn 500 triệu, trong lúc đó các em nhạc viện ẵm giải lớn giải nhỏ trong nước, quốc tế không được ai cho một xu ngoài nhà trường.

Đi xin tài trợ không được vì nó không phải thứ tiêu khiển, vui chơi tiêu khiển họ tài trợ liền, xem cười hơ hớ đấy. Ngay cả Trọng Tấn, nếu không có cái tình của thầy cô ở đây làm sao em ấy có thể được như bây chừ.

Nói vui vậy để thấy chúng tôi thương học sinh như con cháu. Cái gì cũng vậy, muốn thành công cũng phải khổ luyện, học hành. Ai đời người làm nhạc mà lúc nào cũng chỉ chăm bẳm cát-sê mấy chục triệu một show. Nhà trường muốn tổ chức nhiều nhưng không có tiền.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét