Người ta cũng nhảy xuống để xua một đàn vịt qua đường

Tôi tự hỏi, nếu trên đường phố ở Hà Nội cũng có người dừng xe lại để giúp một người sang đường, vững chắc anh ta sẽ bị ăn chửi bằng những lời lẽ lỗ mãng nhất của những người điều khiển xe phía sau, thậm chí có thể bị ăn đòn.
Xe cộ đứng lại nhường đường. Độc giả có suy nghĩ gì về ý kiến của tác giả? Cùng đàm luận nhằm tìm ra ngôn ngữ chung, góp phần nâng cao ý thức tham gia liên lạc của người Việt bằng cách gửi thông tin vào ô thảo luận dưới bài viết. Nếu không có người đưa qua đường, các em học trò có thể gặp hiểm.
Hiện đi đường điều bất bình thường trở nên điều thường ngày và trái lại, điều thường ngày trở thành bất bình thường. Cả một hàng dài xe đứng sau, kiên nhẫn, tuyệt không một tiếng còi. Đó là chiếc xe máy do người đứng tuổi điều khiển. Tôi có việc đi qua đường Lò Đúc (Hà Nội) đúng vào ngày khai học niên học mới. Theo quy định, phương tiện đi từ đường Thanh Niên muốn lưu thông về hướng Nghi Tàm phải đi đến điểm quay đầu được quy định trên đường Yên Phụ, sau đó mới nối đi về hướng Nghi Tàm - Âu Cơ.
Nghĩ đến đó cũng đã thấy rùng mình, nói gì dám mường tượng ra một con vịt mẹ dẫn đàn con sang đường để có người nhảy khỏi xe xua chúng xuống hồ mới đi tiếp.
Những gương mặt thơ ngây, rạng ngời, tay các em cầm lá cờ nhỏ vẫy vẫy. Trong video clip về văn hóa liên lạc ở Nga, người ta dừng xe để nhảy xuống giúp đưa một người đang loay hoay sang đường.
Việt Tiến. Phía bên kia, chiếc SH chở một thanh niên đầu trần cũng ra công bấm còi. Cảnh này ở ta chắc chỉ có trong truyện viễn tưởng.
Khó chịu vì phải dừng lại, người lái xe bấm còi inh ỏi. Hóa ra, nhiều ngày tháng qua, tôi và nhiều người khác đã trở nên dửng dưng với thói vô văn hóa giao thông của nhiều người trên đường. Khái niệm văn hóa liên lạc không hề xuất hiện. Ngược lại, chỉ thấy sự chen chúc, giành giật nhau bằng mọi giá vượt lên trước, bất chấp hậu quả, thậm chí là hậu quả kinh khủng nhất.
Tôi tự hỏi, người đang bóp còi đòi vượt chiếc xe tang chở linh cữu người chết kia liệu có còn chút lương tri con người? Xin nói thêm, bao lăm năm đi trên đường Hà Nội, tôi chưa bao giờ nhìn thấy chiếc xe hơi nào dừng nhường đường cho người đi bộ sang đường, người lái xe tươi cười vẫy tay mời đi qua.
Tôi có đọc bài viết minh họa bằng nhiều ảnh trên VTC News với tựa đề: Xem mặt những người tự nhận vô văn hóa liên lạc. Đúng lúc ấy, một chiếc xe biển nhà nước đi tới. Sự thiếu văn hóa liên lạc đã đến mức trở nên văn hóa đi đường của nhiều người Việt. Họ sẵn sàng bất chấp sự hiểm nguy tính mệnh cho mình, nguy hiểm tính mệnh cho người khác chỉ để nhanh thêm vài chục giây.
Cô giáo dẫn một đoàn học trò lớp 1 hay lớp 2 gì đó băng qua đường ở vạch dành cho người đi bộ. Nhưng cũng chính những con người ấy sẵn sàng dừng lại nhiều chục phút để “xem” một vụ tai nạn hay ẩu đả trên đường mà không sợ muộn.
Chiếc xe tang chở linh cữu chầm chậm đi ra khỏi ngõ. Tôi chợt thấy vài bàn tay tí xíu, đáng yêu giơ lên bịt tai… Tôi tự hỏi, những người đang ra công bấm còi kia có chút văn hóa, có lòng xót thương trẻ em bao giờ? Lần nọ, tôi gặp một đám tang trên đường phóng thích.
Nhưng rất nhiều người dân muốn rút ngắn quãng đường của mình, đã vòng vào đường cấm để lưu thông về hướng Nghi Tàm mặc cho biển cấm hiển hiện trước mặt.
Họ tự nhận là vô văn hóa giao thông mà không chút hổ ngươi. Một tấm biển liên lạc ấn tượng với dòng chữ: "Người có văn hóa liên lạc, không quay đầu đi ngược chiều, vi phạm luật giao thông", phía trên là tấm biển cấm quay đầu, được gắn tại khu vực ngã ba Yên Phụ - đường Thanh Niên (Tây Hồ, Hà Nội). Đột những tiếng còi cất lên inh ỏi. Bữa nay, tình cờ xem được video về văn hóa liên lạc của người Nga , tôi như sực tỉnh.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét