Tùng về
![]()
Còn Ngân thì ngỡ ngàng đến đớn đau. Thế mà hễ khi nào Ngân nói đang kẹt tiền, Tùng tỏ vẻ khó chịu ngay: “Giờ anh không có mới nhờ mà em đã tỏ thái độ vậy rồi. Tiền em cũng là tiền anh chứ!?”. Thế mà Ngân chẳng hiểu, đến 1 xu anh trai cũng không đưa cho Tùng để anh tiêu xài hàng ngày thay vì “ngửa tay" xin cô. Anh Tùng làm thợ rèn mỹ nghệ, mỗi lần nhận tiền công trình cũng vài chục triệu.
Trước khi về anh lại “đá” thêm câu: “Anh tưởng em với anh còn khó khăn gì chuyện tiền bạc nữa. Cô đã tự biến mình thành ô sin, thành cây ATM cho Tùng và giờ phải nhận cái giá quá đắt. Còn Tùng thì vẫn y sì 1 năm trước khi ra trường. Nhưng. Tức thị anh vẫn ăn bám. Nói xong Tùng lặn biệt tích.
Đều đặn như vắt chanh, mỗi sáng Ngân đưa Tùng tiền xăng xe, thậm chí tiền ăn sáng, ăn trưa cô cũng phải chi cho cả hai. 11 giờ đêm, Tùng gõ cửa rầm rĩ, vực Ngân dậy: “Em đi rút tiền, cho anh mượn đóng tiền nhà. Bạn bè Ngân học ngành này, giờ đi công tác suốt, lương đầy túi lại còn được lĩnh thêm tiền phụ cấp này nọ.
Tốt nhất là chia tay đi, coi như tôi ngu nên mất tiền cho anh”. Nhưng ngờ đâu. Hãn hữu rỗi rãi, Tùng cũng phụ anh việc này, việc kia.
Em có yêu anh không đấy?”. Ngân cay đắng nhận ra một khi tiền đã hết thì tình cũng "đi tong" thôi. Cô biết ái tình của cô dành cho anh sắp “chết” rồi! (Ảnh minh họa).
Rồi Tùng “thả” giọng dò la: “Như cô nói nhé, coi như tình phí , sau này đừng tìm tôi rồi đòi tiền”. Không ít cặp vợ chồng cãi nhau nảy lửa chỉ vì chuyện tiền nong. Ngân nói thì anh gạt đi: “Bạn bè mấy khi gặp nhau mà em dè xẻn. Anh mượn có hơn 1 triệu mà em đã tiếc à?”.
Trong người lại không còn tiền, chẳng thể chịu đựng thêm nữa, Ngân hét lên: “Anh tưởng tôi là cái kho của anh chắc
![]()
Đang mệt mỏi thì bố Ngân gọi điện mẹ bị ốm cần gấp 3 triệu đi bệnh viện. Vừa cầm tiền trên tay, Tùng giật ngay biên lai, giọng mỉa mai: “Chà, còn nhiều tiền thế này cơ mà.
Cô không thể ngờ, thậm chí chưa bao giờ dám nghĩ Tùng lại biến thành kẻ trục lợi như thế. Vì từ trước tới giờ, tiền tài cô phải gánh cho hai người tiêu pha nên Ngân chẳng dành dụm được gì. Trong 3 tháng đó, Ngân dự tính sẽ nuốm gom nhặt gửi về cho ba má hoặc mua sắm tí chút cho bản thân. Thấy Ngân nói vậy Tùng cũng không vừa: “Cô tưởng nuôi tôi vài tháng mà thành mẹ tôi à? Không có cô, tôi cũng chả ti tỉ người lăn vào để được chiều tôi nhé”.
Ngân và Tùng ở với nhau mà Tùng không có việc, Ngân tạm “nuôi” trong lúc chờ việc cũng được.
Vậy còn Ngân, 6 tháng nay cô “nuôi” Tùng chưa đủ nhiều sao? Rồi cũng đến ngày Ngân tưởng được thảnh thơi khi Tùng thông báo anh đã xin được việc và phải đi miền Trung công tác 3 tháng. Anh xem, từ hồi đi làm đến giờ anh đưa tôi được đồng nào chưa mà tôi phải cung phụng anh. Tùng học xây dựng ra, thiếu gì việc để làm. Không chỉ dừng lại đó, Tùng tuyên bố anh đã cho đứa em họ mượn xe nên từ giờ anh sẽ đi xe cùng cô.
Anh hết tiền thì mượn tạm tiền em cũng được chứ sao”. Tình nhân (thay vì ăn bám mẹ). Tôi chán lắm rồi. 6 tháng Tùng thất nghiệp. Khi thắc mắc về chuyện giữa hai anh em thì Tùng tỏ ra khó chịu: “Anh ấy nuôi anh nhiều rồi, giờ không thể xin mãi được!?”. Và Tùng lại mượn thật. Anh nằm dài ở nhà, hãn hữu mới vào trang từng việc rồi lại thở dài chán chường: “Toàn công việc chẳng can hệ gì đến mình” khiến Ngân nản khôn cùng.
Ngân chỉ biết lặng im, cô biết tình ái của cô dành cho anh sắp “chết” rồi. Mặc Ngân phản đối, Tùng ép cô phải đi rút tiền bằng được. Nhưng Tùng lại ở với anh trai, là anh trai ruột hẳn hoi. Ngân "chết đứng". Anh cầm 10 triệu lương hướng anh tiêu hết veo trong 3 ngày, chủ yếu là chi cho những cuộc nhậu nhẹt với bạn bè.
Thà mất tiền, mất tình còn hơn mất cả thế cuộc vào một người như Tùng.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét