Thứ Ba, 30 tháng 7, 2013

Đà Nẵng kiện anh tài: Dân biết trách ai?



Mới đây, báo VNE đưa tin Phó chủ tịch UBND TP Đà Nẵng Nguyễn Ngọc Tuấn vừa ký quyết định chấm dứt việc dự đề án đối với học viên Hồ Thị Như Mai, Hà Thanh An do tự tiện bỏ việc, không thực hiện đủ thời kì làm việc đối với tỉnh thành theo cam kết khi tham gia Đề án phát triển nguồn nhân lực chất lượng cao.

Hai học viên này có bổn phận đền bù gấp 5 lần quờ kinh phí đã nhận từ ngân sách tỉnh thành kể từ khi tham gia Đề án. Trong trường hợp học viên và gia đình không hoàn tất nghĩa vụ bồi thường, Trung tâm Phát triển nguồn nhân lực chất lượng cao Đà Nẵng sẽ tiến hành khởi kiện ra Tòa án dân sự theo luật định.

Bởi lẽ, Đà Nẵng đã hỗ trợ các tuấn kiệt đi học thạc sĩ ở nước ngoài với mức tài trợ 20.000 USD mỗi năm tương đương với hơn 400 triệu đồng với đề nghị sau khi tốt nghiệp phải cống hiến cho Đà Nẵng 7 năm.

Tuy nhiên, khi đi học nước ngoài về, các anh tài này đều không giữ cam kết nên bị yêu cầu bồi thường gấp 5 lần.

Đà Nẵng đang chơi trội khi nuôi tài năng đi học


Đọc xong cái tin này, dư luận người khen Đà Nẵng rắn rỏi, kẻ lại chê cười chơi trội một cách phi thực tế. Không biết trong cái đề án này, Đà Nẵng đã tính hết các khả năng có thể xảy ra hay chỉ là vì nguồn tiền công nên cứ "nuôi" con em tỉnh nhà đi học ở trời tây. Chẳng cần phải suy xét cái được được đề án này là gì chỉ nhìn bằng cảm quan thì thực thụ đây là một sự vung phí tiền thuế của quần chúng.

Từ khâu đầu vào, Đà Nẵng đã không có tầm nhìn xa khi xét tuyển những người nữ giới chưa có gia đình và lại cho họ đi học ở Tây. Việc đi học xa nhà, người con gái bao giờ cũng dễ bị xao lòng nên việc họ lấy chồng, sinh con trong khi học cũng có thể xảy ra.

Một cơ chế nhà nước kiểu Việt Nam kềnh càng với 30 % công chức chỉ đến cơ quan nhặt rau, chơi điện tử chờ hết ngày lấy lương. Một bộ máy cán bộ cấp tỉnh thành mà viết lá thư cảm ơn cũng mất cả tháng trời. Ấy vậy mà, Đà Nẵng lại hão huyền muốn "Tây hóa" bộ máy chính quyền của mình trong khi thực tiễn thi tuyển công chức ở cấp bộ kia mà 100 người chỉ đỗ 5.

Đứng ở vị trí của những cán bộ trẻ kia, sau khi họ được ra nước ngoài học với biết bao tri thức mới mẻ, những kinh nghiệm về quản trị công ở phương Tây lại đòi họ mang về vận dụng ở Việt Nam. Thế này thì khác nào bảo cho giáo viên dạy văn sang dạy toán. Khi môi dài tập lệch pha hẳn với tri thức họ đã học được ở nước ngoài thì việc họ xin nghỉ việc là điều tất nhiên.

Lẽ ra, Đà Nẵng nên tuyên dương những người chính trực như thế. Bởi nếu người ta cứ làm việc cho Đà Nẵng mà không được việc gì có kết quả thì sự tổn thất này còn lớn hơn rất nhiều.

Biết trách ai hiện, trách cho học viên kia quá khô khan, cứng nhắc không hợp thời cục hay trách cho Đà Nẵng đang tiêu tiền phung phá cho cái đề án đào tạo tài năng cấp cao kia?


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét