Abi Jackson đã có bài viết huých trên trangNz.Totaltravelsan sớt những cảm nhận của mình về bãi biển tuyệt đẹp này của Việt Nam: "Ngư gia sống ở khu vực bãi biển Lăng Cô thường bắt đầu ngày mới trước khi kim ô mọc. Cả đàn ông và phụ nữ bắt đầu dọn hàng buôn bán từ lúc nửa đêm. Đến giữa buổi chiều, mọi người thường rơi vào dạng buồn ngủ do bắt đầu ngày mới từ rất sớm. Đôi khi, một đôi con tàu mới cập bến và mọi người đến mua bán hải sản Ngư dân đánh bắt được. Những bà lão địa phương xúm xít ở khu vực này tạo thành điểm họp chợ tự phát. Họ tranh thủ trò chuyện trong lúc đợi những tàu đánh cá khác. Dù rằng không ai trong số họ nói tiếng Anh nhưng chuẩn y những tiếng cười đùa nói chuyện ấy, tôi phát hiện ra con người nơi đây khôn cùng thân thiện, vui vẻ. Khi đi ngang qua chỗ họ, tôi đã chào mọi người. Đó là một cảnh tượng đơn giản nhưng đã để lại ấn tượng chẳng thể nào quên và giúp tôi có được kinh nghiệm trong lần đầu đến Việt Nam du lịch. Trước đây, nơi này thường là chốn dừng chân quen thuộc của khách tây ba lô và những nhà thám hiểm trẻ muốn tìm hiểu, khám phá vùng đất mới. Dần dần, đối tượng đến Lăng Cô cũng nhiều hơn như các đôi mới cưới đến đây hưởng trăng mật hay các cặp vợ chồng đã về hưu muốn khám phá văn hóa của người dân bản địa.
Trong hai năm trở lại đây, chính quyền địa phương đầu tư xây dựng một số lượng lớn khu nghỉ mát. Trong số đó có một số resort đạt tiêu chuẩn 5 sao. Nó trở nên điểm nghỉ ngơi thoải mái, trải qua để khám phá, tìm hiểu lịch sử, văn hóa và vẻ đẹp tiềm ẩn của tổ quốc phương Đông này. Lăng Cô nằm trên bờ biển miền Trung của Việt Nam, được ngăn cách bởi những cánh đồng trồng lúa và rừng nhiệt đới. Nơi đây tương đối yên tĩnh nên du khách có thể có những trải nghiệm mới lạ. Vài năm trước đây, du khách chỉ cần đi đoạn đường ngắn từ làng chài là có thể đến bãi biển. Nhưng sau khi xây dựng thêm những công trình phục vụ du lịch, hành trình đó đã khá dài. Đầu năm 2013, Lăng Cô có thêm khách sạn và khu nghỉ dưỡng Banyan Tree Lăng Cô, khách sạn Angsana bắt đầu mở cửa phục vụ du khách. Đến đây, tôi được chào đòn bằng tiếng chuông lớn. Trong khi ngồi uống nước, ngơi nghỉ chờ làm thủ tục nhận phòng (hồ hết khách ở đây đều là VIP), tôi vẫn thúc mở to mắt ngắm nhìn mọi thứ xung quanh dù khá mệt sau chuyến bay dài. Bất cứ ai khi đến resort Banyan Tree Lăng Cô đều nhận thấy nơi đây hết sức đẹp. Nó toát lên vẻ bình yên, thanh thoả, không còn cảm giác bị vây hãm bởi tham vọng đời thường. Hai bên resort là những ngọn đồi với khu rừng dày. Nơi đây nức danh với những bức tường màu xám, mái nhà lợp ngói làm từ đất sét gạch và một chiếc cầu bộ hành bắc qua sông chạy dọc theo khu nghỉ mát và dẫn đến nhà xí ngoài trời. Ngoại giả, Banyan Tree Lăng Cô còn có một chiếc hồ hình vuông lớn với đài phun nước như mưa. Khu nghỉ mát trên gồm 49 biệt thự riêng rẽ. Khách du lịch sẽ được chở về phòng của mình trên những chiếc xe sân golf. Bạn có thể sử dụng công cụ này bất cứ lúc nào hay có thể mượn một chiếc xe đạp. Nơi tôi ở có khu vườn riêng, một hồ bơi nhỏ, bể tắm lớn có các tia nước nóng phun lên để xoa bóp cơ thể,….Và một lối đi dẫn đến bãi biển. Tôi thường đi bộ dọc bãi biển vào lúc mặt trời mọc (khoảng 5h). Sau đó, tôi ra ngoài vườn ngồi ăn sáng, nghe tiếng chim hót và ngắm nhìn những cánh bướm xinh đẹp thẳng băng tới lui. Lăng Cô có vị trí khá hoàn hảo bởi khoảng cách từ đó đến 3 di sản thế giới được UNESCO công nhận là Huế, Hội An và Mỹ Sơn khá gần. Du khách có thể đi từ khu nghỉ dưỡng đến Huế chỉ với đoạn đường khoảng 2,4 km. Hệ thống đường giao thông ở đây rất tốt và tương đối an toàn. Tài xế phải tuân theo giới hạn tốc độ nghiêm nhặt khi lưu thông trên những con đường ở đây. Khi đi qua những cánh đồng lúa bất tận, chúng tôi nhìn thấy lấp ló bóng dáng người dân cày đội nón lá truyền thống Việt Nam và những đứa trẻ chăn trâu nô giỡn vui vẻ dưới ánh dữ. Những hạt thóc chín vàng được phơi khô bên thềm cùng với đó là màu hồng của hoa sen, các ngôi mộ ở nghĩa trang được xây dựng, trang trí công phu nằm tản mác trên chuyến hành trình. Với dân số 1,3 triệu người, tôi hết sức ngạc nhiên khi lúc đầu nhìn thấy những người nông dân ở đô thị Huế không mặc y phục truyền thống mà thay vào đó là quần áo hiện đại như đồ jeans. Những đường phố ồn ào với tiếng xe tay ga, viên chức văn phòng trẻ tuổi, các cặp vợ chồng và đôi khi là cả gia đình trò chuyện sôi nổi với nhau. Sông Hương là ranh giới chia tách khu vực phía Nam phát triển hơn so với vùng phía Bắc của thị thành - nơi có di sản thế giới tọa lạc.
Đi tiếp một đoạn đường ngắn, bạn sẽ đến chùa Thiên Mụ. Được xây dựng vào năm 1601, ngôi chùa cao 7 tầng trở thành kiến trúc cao nhất Việt Nam thời đó và là biểu trưng có ý nghĩa đặc biệt đối với người dân địa phương. Hội An có lẽ là điểm du lịch phổ thông, hấp dẫn nhất trong khu vực. Một con sông chảy qua khu phố cổ và người ta xây dựng cây cầu bắc qua sông đẹp như tranh vẽ. Thêm vào đó, mọi người sẽ ấn tượng với những chiếc đèn lồng oắt. Mặc dù nơi này từng trải qua cuộc chiến tranh đau thương nhưng khi đến đây, tôi có cảm giác đã đặt chân đến vùng đất của yên bình. Con người Việt Nam là những người đáng yêu nhất mà tôi từng gặp. Tôi đã mua hai chiếc đèn lồng, màu đỏ và màu ngọc lam với giá vài bảng Anh làm đồ lưu niệm. Hiện, tôi đang treo chúng trong căn hộ của mình để ghi dấu về chuyến hành trình đáng nhớ này". Nhật Anh (theo Nz.Totaltravel) |
Thứ Bảy, 27 tháng 7, 2013
Báo Tây ca tụng vẻ đẹp tiềm tàng của Lăng Cô
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét