Đôi khi cô nhờ người bà con ở Củ Chi hái mang lên
Canh rau phi cơ nấu hến. Nhà tôi không còn ăn rau máy bay như trước nữa. Hôm đó. Rau tàu bay luộc chấm nước mắm và canh rau máy bay nấu ruốc. Và ngỡ ngàng khi thấy món canh rau phi cơ được dọn ra.
Các chợ ở Sài Gòn đều không thấy bán. Nên không phải ai cũng ăn được. Vì bà ngoại ở Huế thẳng tuột gửi vào cho mẹ dùng dần. Các khoản ăn xài trong nhà càng ngày càng tăng dần. Ruốc luôn luôn là thứ có sẵn trong nhà tôi. Mẹ phải cắp rổ qua nhà láng giềng xin. Canh rau máy bay nấu ruốc của mẹ vẫn lấp ló đâu đó trong từng bữa ăn.
Bất cứ chỗ nào có đất trống là rau tàu bay lại vươn mình xanh ngát. Lại hiệp cho người ăn kiêng nữa”. Xuân Dung. Rau phi cơ mọc hoang khắp nơi dù đất đai có khô cằn. Và. Hầu như ai cũng sẵn lòng cho vì họ không dùng tới. Cái vị của nó ngọt thì ít mà chát và hăng nồng thì nhiều. Anh Hai vào cấp III. Nên khỏi sợ ba loại hóa chất độc hại.
Nhưng khó mua lắm đó con. Tôi ăn cơm thật ngon. Nhóm lửa nấu hai món thân thuộc. Có lúc rau máy bay mọc trong vườn nhà tôi cũng kiệt.
Vừa rồi. Thiếu nước nghiêm trọng. Những năm tôi học cấp II. Nhưng rau phi cơ luộc. Mẹ bạn tôi bảo: “Rau này không quý. Mỗi sáng mẹ dậy sớm ra vườn hái về mớ rau phi cơ. Vài người còn trố mắt kinh ngạc: “Lá phi cơ cũng ăn được nữa hả?”. Không hiểu sao đất Tây Nguyên bỗng khô hạn. Dù không thích.
Như nhà tôi. Tôi đến ăn cơm nhà bạn.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét