Thứ Ba, 12 tháng 11, 2013

Tôi đi “bụi” ở Lào mới thêm (4).

Ghế nghỉ khắp nơi

Tôi đi “bụi” ở Lào (4)

Campuchia. Đường phố Luang Prabang Nói thêm về Luang Prabang. Ở đây bày bán hết sức nhiều các loại hàng thổ cẩm. Cách cảm nhận cuộc sống không giống số đông: Du lịch bụi. Chợ đêm Luangprabang – bắt đầu họp từ chập tối Một cái thú nữa ở Luang Prabang là ăn uống. Xem tiếp phần 5: Những ngày cuối: Cưỡi voi.

Phía sau lưng đô thị lại tựa vào các dải núi hình thành nên một địa thế về mặt phong thủy. Trên đây là những xúc cảm của Trần Minh Tú khi đi du lịch bụi tại Lào.

Thế nên khi xưa tổ sư người Lào đóng đô ở đây rất tiện cho việc giao thương với các nước lân bang như Việt Nam.

Hàng rào xanh mướt. Myanmar. Do những cám dỗ đó mà tôi dành hẳn 5 ngày ở Luang. Nắng nhẹ. Café ven sông Mekong Bạn có thể đi dạo trong khu phố cổ với những ngõ. Việc thiếu đồ nghề và không có lốp đề phòng bảo đảm chất lượng đã khiến chúng tôi phải đợi khá lâu.

Và một mình. Dưới bóng mát của hàng cây. Đây là nhân vật

Tôi đi “bụi” ở Lào (4)

Bạn đọc cũng có thể san sẻ những bức ảnh. Làm bậc thang leo lên núi. Đường phố. Có thể ngồi lại một quán ăn nhẹ ven đường hoặc trong ngõ khá ngon. Tuy nhiên. Riêng trong đó thôi cũng đã có rất nhiều thứ thú để nhìn.

Người thích các ngôi chùa ở đây. Thảy đều có ấn tượng rất đẹp. Thành phố nằm ở ngã ba sông giữa sông Mê Kông và sông Nậm Khan. Nằm trên thảm cỏ xanh. Chùa có ở khắp nơi; chùa ven sông. Đồ ăn có nhiều món ngon và lạ.

Vn. Và phải nói là những ngày ở Luang thật tuyệt trần. Những góc rất xinh. Xiêm La hay Miến Điện. Đến Luang thì có thể đi một tour quờ các thể loại chùa chiền ở đây. Người nói khung cảnh đẹp

Tôi đi “bụi” ở Lào (4)

Những khu vườn. Có khi 2 chùa chỉ cách nhau 1 vài trăm mét. Luang Prabang là cố đô của Lào.

Những cảm nhận của mình qua những chuyến đi bằng cách gửi email về BBT Autodaily: team@autodaily. Mấy bạn nữ Việt Nam còn mang kẹo chia cho tụi trẻ làm không gian sôi động hẳn lên.

Nằm cách thành phố chừng gần 40km. Đồ trang hoàng gia đinh. Bạn thuê xe máy phóng lên một ngôi chùa trên núi. Khá giống với một số cung đường Tây Bắc nhà mình. Tôi được nghe rất nhiều người đi trước san sớt cảm xúc của họ về Luang. Phật giáo cũng rất thịnh hành. Nói chung quanh cảnh. Rất ngon. Đốn là các món ăn địa phương. Ở đây người ta còn mở các lớp dạy nấu ăn cho du khách nước ngoài.

Một thứ rất lừng danh ở chợ là Bạc Lào bày bán khắp nơi. Tôi thì không thích chỗ này lắm vì ngoài tính nhân tạo quá nhiều thì ở đây cũng quá đông đúc.

Riêng tôi ấn tượng về cái quán buffet rau trong chợ (10 ngàn kip/1 người) và quan lẩu nướng ở tít khu vực ven tỉnh thành

Tôi đi “bụi” ở Lào (4)

Đi chơi Luang tốt nhất vào nửa cuối mùa khô là đẹp nhất.

Bạn có thể ngồi ở một quan café ven sông Mê Kông dưới tán của các cây cổ thụ. Giống như các nước Phật giáo trong khu vực như Thái lan. Ở Luang còn khá nổi danh với thác Kuang Si.

Thác này nổi danh chính yếu vì màu xanh ngọc bích rất đẹp mắt của nước và những cái ao nhỏ nằm dọc theo đường chảy của thác.

Nhịp sống nơi đây cũng nhuốm màu tôn giáo. Hoặc fruit shake (sinh tố hoa quả). Các vị Sư đi khất thực buổi sáng Các bạn cũng có thể dành thời gian lên núi Phousi ngắm hoàng hôn (du khách nước ngoài thường đọc luôn thành Phú Sĩ và rất dễ lộn với ngọn núi của Nhật bản).

Đọc sách và ngắm nhìn thuyền bè xuôi ngược 2 bờ sông cả chiều được. Và điều tuyệt với nhất trong những điều tót vời là mình có thể mua Beer Lao lạnh ở khắp nơi. Những ngôi nhà gỗ xinh xinh… Sau đó. Rất vui. Đồ handmade hoặc những thứ nhỏ nhỏ xinh xinh kiểu souvenir cho du khách.

Nên xe chạy khá nhanh mặc dù có những đoạn đường rất xấu. Một lễ nghi rất lừng danh hấp dẫn khách quốc tế là lễ khất thực (ăn mày) của các nhà sư vào lúc sáng sớm hàng ngày.

Thế nên đến ngày thứ 2 tôi đã liên tưởng với bên tour guide để vào rừng rồi. Trời trong xanh. Trước ngực đeo một cái hũ hoặc cái bát lớn đi dọc theo các con phố

Tôi đi “bụi” ở Lào (4)

Thác Kuang Si Khu này có vẻ được đầu tư xây dựng khá nhiều. Autodaily đã có dịp đề cập đến trong bài viết:.

Nghe tiếng chuông chùa vang vang hòa với tiếng gió vi vu thổi qua lá cây mà thấy lòng bình yên vô bờ bến. Người ta làm cả đường gỗ. Dịu mát rất giống kiểu mùa thu Hà Nội. Nhưng đi được khoảng 2/3 quãng đường đèo thì bỗng xe phải dừng lại do xịt lốp. Con người nơi đây tạo nên một bức tranh rất thanh bình và lãng mạn.

Chúng tôi đi bằng Minivan – tức thị loại xe ôtô khách hạng nhỏ có khoảng 12 ghế. Con đường tôi đi tới đây bằng xe máy từ Luang là một con đường rất đẹp với quang cảnh núi rừng và hàng cây xanh mướt mát ven đường. Dài tùy điều kiện và nhu cầu mỗi học viên. Nghe nói có cả một chùa do sư Việt Nam trụ trì. Các ao này thường là nơi cho các bạn Tây đu dây nhảy xuống tắm. Nhưng lại có cách đi.

Buổi tối các bạn đi chơi chợ đêm. Thì ở Lào. Người nói đồ ăn ngon. Đu dây và leo núi Trần Minh Tú *(TTTĐ) * Trần Minh Tú là một người trẻ thường nhật như bao người Việt trẻ khác. Kiến trúc

Tôi đi “bụi” ở Lào (4)

Trong đó khách địa phương chiếm đa số. Tôi thì chỉ thích chơi cảm giác mạnh. Người dân ở đây đã quen với lễ thức này từ nhiều đời nên sáng sớm nào họ cũng đều đặn quì trước cửa nhà đợi các nhà sư đi qua để chia cơm chay.

Nhưng tôi thì thích nhất bánh pancake với rất nhiều nhân trái cây khác nhau. Là tượng trưng của vương triều Luang Prabang. Tôi thấy các lớp đó rất đông học viên ra vào. Rất may là xe bị hỏng tại ngay một cái làng nên tôi vẫn có thể loanh quanh thăm thú chơi đùa với tụi con trẻ ở đây. Khóa học ngắn. Phần 4: Thăm cố đô Luang Prabang Con đường từ Vangvieng lên Luang Prabang (tôi gọi tắt là Luang) hoàn toàn là đường đèo núi uốn lượn vòng vo.

Hay một chiều. Họ đi theo các đoàn dài một cách rất thứ tự. Người thì nói ở đây có nhiều chỗ chơi vui lắm. Địa lý và quan sự là rất tốt. Các bạn nữ chắc chắn là thích lắm. Chùa trong phố. Luangprabang nhìn từ trên cao dự kiến là 8h tối là xe sẽ tới Luang. Nếu cứ nhẹ nhõm mãi thì tôi cũng sẽ thấy chán.

Hẻm giao nhau kiểu bàn cờ. Chùa trên núi đâu đâu cũng có cả.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét