Tôi ngần các trang mạng

Sau bao khó nhọc. Hồi hộp chờ từng cử động của con. Sau bảy tiếng đồng hồ túc trực ở ngoài phòng chờ cấp cứu.
Tậu thêm nhà và để dành được một khoản tiền tương đối lớn. Thời điểm này. Nói cách khác. Đã quá trưa mà không thấy chúng về. Vợ chồng chúng tôi có tiến hành cất giữ tinh trùng và trứng ở một bệnh viện. Tham quan. Tôi với chồng nháo nhào đi tìm. Vợ chồng chúng tôi làm ăn càng phất. Do được một người bạn tham vấn.
Thì việc lưu giữ được tinh trùng và trứng đã là một may mắn rồi. Thế mà nó hóa dữ dội quá. Vun vén kinh tế với mong muốn đem lại một cuộc sống ấm cúng. Bởi càng về sau.
Chúng tôi mua được một căn nhà rộng rãi. Thực tại thì chúng tôi cũng đã quên mất sự việc này nếu không có chuyện đau lòng xảy ra.
Tôi lấy chồng và sinh được hai người con. Thừa mứa. Chúng tôi chỉ nhận được những cái lắc đầu và lời chia buồn của thầy thuốc. Nên. Khoảnh khắc tôi trắng tay khi con mất. Tôi cũng mong là khi có con.
Trước nỗi đau này. Thoải mái ở khu vực Tây Hồ. Tôi tham khảo quan điểm của bác sĩ và nhiều người quen. Tôi gọi điện cho cả hai thì đều không giao thông được. Hai đứa nó bay từ Mỹ về thăm vợ chồng tôi vài ngày. Sức khỏe chồng tôi sẽ khá lên. Hạnh phúc được mang đứa con trong bụng.
Tôi là người còn đủ sức để chống chọi hơn là chồng tôi. Đợi mong 9 tháng 10 ngày con yêu ra đời. Khi thức cũng như lúc ngủ. Góp nhóp không lâu. Cả gia đình tôi làm cơm mời vài người thân quen đến ăn để hôm sau tiễn chúng ra sân bay sang Mỹ học tiếp.
Có cuộc gọi đến từ điện thoại của cô con gái cả. Đang nằm trong viện. Tôi đang có ý định nhờ một cô gái trẻ sinh con giúp mình. Nhân được nghỉ. Nếu không gặp tai nạn. Hai vợ chồng tôi sững sờ. Tôi mừng rỡ.
Nhờ người quen giới thiệu để cố lấy cơ may có đứa con nương cậy lúc tuổi đã xế chiều. Thế nhưng ở tuổi của tôi.
Họ đều nói ở tuổi này không nên cấy tinh trùng vì mọi thứ đều không được đảm bảo cho sức khỏe của tôi. Tôi không thể mang thai. Tổ chức đi du lịch. Hai đứa nó đèo nhau đi mua đồ về để đun nấu. Anh sẽ trở về là người chồng. Chúng tôi không thể nào vượt qua được nổi đau đứt ruột đứt gan này.
Chồng tôi đều kêu gào thảm thiết đòi trả lại con cho mình. Vợ chồng chúng tôi đã đếm gần 50 cái xuân xanh rồi. Hà Nội. Chúng tôi mua xe đẹp. Đích thực mà nói. Họ khuyên tôi nên nhờ người mang thai hộ.
Kể từ sau cái ngày định mệnh ấy. Chồng tôi phát điên. Người cha ngày xưa. Chồng phát điên vào viện tâm thần.
Cuộc sống của tuổi già tưởng nhàn nhã. Hoảng hốt lao vào bệnh viện. Nhưng đầu dây bên kia không phải của con gái tôi mà là giọng của một người đàn ông lạ. Lúc nào ông ấy cũng thờ thẫn.
Hai đứa con tôi ngoan ngoãn và học giỏi. Tôi không thể hy vọng mình có khả năng tự mang thai được nữa. Nếu không dám nói là phong lưu. Chứ nếu kéo dài mãi như thế này thì cuộc sống của gia đình tôi sẽ mãi mãi chìm sâu vào trong địa ngục. Thành ra. Ai chẳng muốn tự mình sinh con. Vợ chồng tôi choáng váng không tin nổi vào sự thật kinh hoàng.
Thông tin rằng hai đứa con tôi bị tai nạn. Dù rất thương chồng nhưng tôi vẫn phải đưa anh đến điều trị tại một bệnh viện chuyên khoa tâm thần ở Hà Nội.
Tôi cho hai người con của mình đi du học nước ngoài. 23 tuổi. Đó lại là bữa cơm sum họp rốt cuộc của vợ - chồng – con - cái chúng tôi. Điều kiện kinh tế của gia đình tôi rất khá.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét